Mình có hối hận khi học sai ngành?

Mình có hối hận khi học sai ngành?

Bạn sẽ không thấy tiếc khi bỏ ra 5 phút để đọc bài viết này.

Gửi cho các BẠN CHẺ đang HOANG MANG với ngành học và vô định về công việc tương lai. Lời khuyên từ 1 đứa cũng đang HOANG MANG cmn đây.

Có 1 thời điểm mà mình tự nhiên trở thành chuyên gia tư vấn tâm sinh lý tuổi mới lớn bất đắc dĩ, có vài bạn sinh viên inbox hỏi mình là giờ em thấy em học sai ngành, không có hứng thú, muốn nghỉ học đi GAP YEAR để tìm đam mê. Rồi có bạn hỏi nếu mà cứ làm theo thứ mình thích rồi 1 hôm vào năm 30 tuổi chị chợt nhận ra chị chả có cái mịa gì trong tay thì như thế nào? Nhiều bạn hỏi mấy câu hài hước dễ sợ.haha.

Thật ra thì giờ mình gần 30 tuổi mà cũng có cái mịa gì trong tay đâu (Theo định nghĩa “có gì trong tay” của người đời là 1 công việc ổn định, 1 ngôi nhà xinh xinh và 1 gia đình êm ấm, đại loại vậy). Có những ngày sống trong bệnh viện, mình thấy bản thân thất bại thảm hại: không tiền, không công việc, không chồng con, nói chung kiểu ko có tương lai luôn ấy. Rồi mình tự nhủ GIÁ NHƯ ngày xưa mình không nghỉ việc có lẽ giờ đã “có gì trong tay” rồi. Thôi quay lại cái vụ ngành học.


Hồi cấp 2 mình nghĩ tương lai mình sẽ trở thành nhà văn hoặc nhà báo vì văn chương là lẽ sống của mình. Lên cấp 3 mình lại nghĩ mình sẽ trở thành hướng dẫn viên du lịch vì mình thích đi đây đi đó tìm hiểu văn hóa lịch sử. Thế éo nào đâm đầu vô trường chuyên toàn mấy đứa học ban A, rồi cũng theo trào lưu vô kinh tế, học ngành hot Ngân hàng. Đi làm mấy năm thấy bản thân không hợp với cuộc sống tù túng nơi văn phòng nên nghỉ.

Rồi vài bạn hỏi học hết 4 năm tự nhiên giờ làm công việc chả liên quan gì có phí không? Đã nhiều lúc mình nghĩ nếu hồi xưa mình theo ngành học ban D theo sở thích thì có lẽ giờ mình đã tốt hơn rồi ko? Nhưng không, những gì mà mình đã chọn trong quá khứ là đúng như tình trạng lúc đó ko thể nào khác đi được. Cho dù có cỗ máy thời gian để quay trở lại 10 năm trước thì mình vẫn sẽ chọn như vậy thôi.

Công việc ở ngân hàng bắt buộc mình tiếp xúc với nhiều khách hàng, giúp mình trau dồi kỹ năng giao tiếp, thứ mà 1 đứa hướng nội như mình rất kém. Công việc này giúp mình tăng khả năng chịu áp lực và tinh thần trách nhiệm cao. Công việc này giúp mình kiếm 1 khoản thu nhập kha khá để giúp mình nghỉ việc GAP YEAR 1 thời gian dài mà ko phải lo lắng quá nhiều về tài chính.

Mình nghĩ mình thích làm nhà văn, nhà báo, content marketing nhưng 1 đứa thích tự do như mình chắc khó thành công. Năm cấp 2 sau 1 năm được chọn đi thi HSG Văn thì mình xin rút khỏi đội tuyển vì 1 đứa thích tự do như mình không thích viết theo khuôn khổ, viết theo cách nào đó để thu hút người đọc. Mình nghĩ là mình thích làm HDV du lịch nhưng mình ko có kỹ năng dẫn chuyện, cũng ko có tinh thần hừng hực khí thế truyền lửa để khiến khách cảm thấy vui vẻ trong chuyến đi. Tất cả những gì mà bạn cho là bạn thích làm, là đam mê chưa chắc bạn đã thành công khi theo đuổi. Bởi vì ĐAM MÊ muốn trở thành NGHỀ NGHIỆP phải kèm theo KỸ NĂNG và KIẾN THỨC CHUYÊN MÔN. Vậy nên đừng nhầm lẫn giữa đam mê và nghề nghiệp.

Tuy nhiên bạn có thể biến ĐAM MÊ thành sở thích cá nhân. Nếu không thể làm nhà văn thì mình tạo ra blog để thỏa đam mê viết của bản thân, thích viết gì viết, không cần theo khuôn khổ của ai. Rồi 1 ngày nào đó có khi mình lại kiếm được tiền từ blog của mình thì sao. Who knows, right? Nếu không thể thành HDV thì mình đi dẫn tour cho mấy bạn người nước ngoài. Dù không kiếm được tiền nhưng dù sao thì mình vẫn cảm thấy thú vị.

Còn về nghề nghiệp thì sao? Chọn nghề nghiệp như thế nào? Các bạn nên phân biệt giữa nghề nghiệp và công việc. NGHỀ NGHIỆP là CAREER nghĩa là định hướng về công việc cả đời của bạn, nó không cụ thể rõ ràng như tên công việc, chỉ cần bạn biết được mục đích ý nghĩa mà bạn muốn trao đi thì bạn có thể tìm thấy nghề nghiệp của mình. Còn CÔNG VIỆC là JOB chỉ là cái tên gọi của nghề nghiệp tại thời điểm đó thôi. Nên cho dù bạn làm cả chục công việc nhưng chả liên quan gì đến nhau thì cũng chả sao, miễn bạn thấy có chung 1 ý nghĩa nào đó mà bạn theo đuổi. Vì vậy ĐỪNG TÌM KIẾM CÔNG VIỆC, HÃY TÌM KIẾM Ý NGHĨA MÀ BẠN ĐEM LẠI KHI LÀM CÔNG VIỆC ĐÓ, có thể là ý nghĩa với bản thân hoặc ý nghĩa cho cộng đồng. Đó là kim chỉ nam để bạn tìm kiếm nghề nghiệp cho bản thân.


Mình vẫn còn trên con đường tìm kiếm CAREER của cuộc đời. Đừng thấy hoang mang khi bạn không chọn đúng ngành mà bạn thấy thích bởi trường học không bao giờ tạo ra được nghề nghiệp phù hợp cho tất cả mọi người. Nghề nghiệp do chính bạn tạo ra. Hồi xưa làm gì có ai biết đến nghề YOUTUBER, INFLUENCER, rồi còn TRAVEL BLOGGER, BEAUTY BLOGGER, rồi CHUYÊN GIA HƯỚNG NGHIỆP, FREELANCER, REVIEWER, STREAMER, TRADE COIN,…rồi kiếm tiền trên các nền tảng internet: dropshipping, affiliate marketing, T-Shirt Business,…

Còn việc tìm ra được cái nào là nghề nghiệp thì phải do chính bạn THỬ VÀ SAI, không ai có thể tìm cho bạn được. Công việc của mình hiện tại không phải đến từ ĐAM MÊ mà đến từ KỸ NĂNG và CHUYÊN MÔN. Vì mình đã có thời gian ở Philippines khá lâu nên mình hiểu tương đối rõ về các trường Anh ngữ ở bên đó, có thể đưa ra lời khuyên hợp lý cho các bạn muốn qua đó để học Tiếng Anh. Đó gọi là CHUYÊN MÔN. Mình đã từng làm tư vấn ở ngân hàng 4 năm nên có tư duy về chăm sóc khách hàng và kỹ năng giao tiếp thuyết phục. Đó gọi là KỸ NĂNG. Hãy chọn lĩnh vực mà bạn cảm thấy mình hiểu rõ hơn ai hết và bán những hiểu biết của bạn. Trên đời này chắc chắn sẽ có người bỏ tiền ra mua KIẾN THỨC của bạn. Nhưng trước tiên hãy trở thành THE BEST trong lĩnh vực của bạn. Là như thế nào?

Mình khá ấn tượng với bạn Andy là chủ kênh youtube “5 minutes about IELTS” bởi vì có 1 lần mình nghe bạn đó nói rằng bạn đó đã đạt được IELTS 7.0 rồi nhưng bạn vẫn đóng cửa ôn luyện vài tháng để đạt được IELTS 8.5 bởi bạn không thỏa mãn với số điểm hiện tại, bạn muốn bạn phải thật giỏi trong lĩnh vực đó vì bạn đi dạy IELTS cho người ta. Kết quả sau khi đạt IELTS 8.5, bạn nhận được nhiều lớp hơn, thu nhập tăng lên, nhiều nhãn hàng tìm đến bạn để được quảng cáo trên kênh của bạn ý. Bạn thấy không, hãy MASTER (THÀNH THẠO), hãy trở thành THE BEST trong lĩnh vực của bạn, rồi bạn sẽ nhận được nhiều hơn những gì mà bạn tưởng. Như tỷ phú người Hồng Kông Dư Bành Niên đã từng nói: “Kể cả khi chỉ là người cọ toilet, tôi vẫn cố gắng trở thành người cọ sạch nhất”.

Sống trên đời ko nên dùng từ GIÁ NHƯ hay HỐI HẬN. Những gì đã xảy ra là thứ nhất định phải xảy ra. Đó là thứ mình học được sau nửa năm sống trong bệnh viện khi mình day dứt về những chuyện đã xảy ra. Lúc đó mình nghĩ nếu mình không nghỉ việc, không đi nước ngoài, không về nhà vào thời điểm đó thì có thể mọi thứ đã tốt đẹp hơn. Thứ mình có thể làm chỉ có thể là CHẤP NHẬN và TÌM CÁCH ĐỂ NÓ TỐT ĐẸP HƠN mà thôi.

Một lần nữa đừng thấy HỐI HẬN khi làm gì đó giả dụ như bỏ ra 5 phút để đọc bài này. Có bạn nào HỐI HẬN ko chời? Tui rút hết tâm can ruột gan để viết bài này đó.haha. Vậy thôi nha. Chúc các bạn có 1 năm 2020 thật nhiều điều tốt đẹp nhé.

Update: Không ngờ bài viết của mình được khá nhiều tờ báo đăng tải

One thought on “Mình có hối hận khi học sai ngành?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top